Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Bài viết > Đóng góp ý kiến >

    last lesson

           Con người ta quen rồi cũng sẽ phải chia xa,chỉ có điều thời gian muốn khi nào chuyện đó xảy ra mà thôi...
           Tất nhiên là không ai muốn chia tay nhau sớm nếu đã là tri kỉ,đã gây dựng tình bạn đẹp,tình thầy trò cao quý,hay chỷ đơn thuần là vì không muốn mất đj một người bạn,một niềm vui cho cuộc sống...
           Dẫu biết sớm muộn sẽ phải chia xa con Người ấy,cái Người cho ta nhiều,và cũng cướp đi của ta bao nhiêu,nhưng có lẽ,chúng ta vẫn không muốn buông tay,mà cố tìm cách níu kéo,dù quá mong manh vô vọng...
           Hôm nay đã là buổi học cuối cùng ở nhà thầy,cái ngày cuối còn có cảm giác gắn bó thân thương với ngôi nhà ấy,với nhưng khuôn mặt ấy,từ nhưng thiên thần bé nhỏ đến những thiên-thần-lớn trong trái tim chúng ta,với từng chiếc bàn,từng cái bảng,cả căn phòng ngày nào mới học còn bỡ ngỡ ngó nghiêng,đến giờ đã qá đỗi thân thuộc thì lại phải chia xa...
           Vì biết là thế nên cả thầy lẫn trò ta đều đâu có tâm trạng để học,chúng ta đều muốn nhìn mãi những bóng nhìn qá thân quen,những vật dụng tưởng như sẽ còn gắn với chúng ta dài dài,để sau này còn có thể lôi ra để nhớ,để xem lại cái thước phim mờ ảo về những kỉ niệm ta đã có khi kề bên...
           Ôn lại kỉ niệm để sau này hoài niệm lại ư??? thà lúc đó thầy đừng kể chuyện mà cứ chú tâm vào bài giảng như mọi khi thỳ có lẽ tôi đã không khóc,tất nhiên chỷ là những hạt nước chưa thành hình đã bị quệt đj không thương tiếc...
          Tôi khóc để thoả nỗi nhớ cho sau này...
          Khóc để vơi đi cái sữ cồn cào trong lòng cứ nỗi lúc một tăng...
          Khóc để mong rằng cái tình cảm mãi chôn vùi nơi đấy tim để sau này khi nỗi nhớ nguôi ngoai,nó lại trở về đủ để tôi không bao giờ quên...
          Tất nhiên (theo tôi thôi) thì không ai biết lúc đó tôi đã xúc động như thế....
          Thầy đúng là hiểu tâm lý lũ học trò háu ăn lười làm chúng tôi nên đã mang ra bao là bánh kẹo để mọi người măm măm,còn không quên phần mí đứa nghỉ nữa,h nghĩ lại thấy thầy vẫn ân cần như xưa...
          Thôi thà sợi tơ nỗi giưa chúng ta với thấy cũng đã mất,nước mắt cũng chỉ là yếu đuối,đành phải nhét nó vào ngăn kỉ niệm,vậy màkk sao nghĩ đến ngày mai lòng này vẫn khôn nguôi...
    Nhắn tin cho tác giả
    Lưu Ngọc Anh @ 19:08 08/01/2012
    Số lượt xem: 635
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatarf
    cam xuc thât long dey ha?
    No_avatarf
    Vậy cậu nghĩ tớ tự bịa ra tất cả sự việc để viết ak`?
    No_avatarf
    úi giời n.a ui...đi đôi co vs chị trang gà làm je cho phí lời chứNháy mắt
    No_avatarf
    eee ai la Trang ga ha?La hét
    No_avatarf
    cảm xúc của con người đâu phải cứ theo phong trào moà tuôn ra dc
    Avatar

    ai thi` tu bjs chuThè lưỡiThè lưỡiThè lưỡi

     

     
    Gửi ý kiến